Sinh tử kiếp là gì

Phật-Giáo Nguyên-ThủyTheravādaPhật-Lịch 2563VÒNG SINH TỬ LUÂN HỒI(SAṂSĀRAVAṬṬA)Tỳ-Khưu Hộ-Pháp(Dhammarakkhita Bhikkhu)(Aggamahāpaṇḍita)Nhà Xuất Bản Tôn Giáo – 2019

  

*
*

Lời Nói Đầu

Phần đông nhiều người tuyệt vướng mắc, rồi trường đoản cú vấn rằng: “Ta từ đâu sinh mang đến đây? Ckhông còn rồi vẫn trở về đâu?

Câu hỏi này liên quan mang lại kiếp quá-khứ với kiếp vị-lai của bản thân mình. Đối cùng với hạng người phàm ­nhân thông thường chỉ biết kiếp hiện-tại, chứ ko có gì hiểu rằng kiếp quá-khứ đọng và kiếp vị-lai.

Thật ra, tử sinch luân-hồi đề cùa tới kiếp hiện-trên với kiếp vị-lai tiếp diễn nhau.

 Tửtử-trọng tâm đó là quả-tâm ở đầu cuối diệt, xong xuôi kiếp hiện-tại của mỗi kiếp chúng-sinh.

Sinhtái-sinh-trung ương đó là quả-tâm sinc, bắt đầu kiếp vị-lai của từng kiếp chúng-sinh.

 Cứ tiếp tục như thế, từ bỏ kiếp này thanh lịch kiếp cơ Call là luân-hồi.

 

Tử sinh vào ba giới tư loại đối với tất cả gần như chúng-sinch còn có vô-minhtham-ái kia là do nghiệp cùng trái của nghiệp của từng chúng-sinch.

Đức-Phật dạy dỗ nghiệp cùng trái của nghiệp rằng:

“Kammassako’mhi kammadāyāvày kammayoni kammabandhu kammappaṭisaraṇo, yaṃ kammaṃ karissāmày kalyāṇaṃ vā pāpakaṃ vā tassa dāyāvì chưng bhavissāmi.”(1)

“Ta gồm nghiệp là của riêng ta, ta là tín đồ thừa kế trái của nghiệp, nghiệp là nhân sinh ra ta, nghiệp là thân quyến của ta, nghiệp là vị trí nương nhờ của ta. Ta tạo nghiệp làm sao thiện­nghiệp hoặc ác-nghiệp, ta vẫn là tín đồ thừa hưởng trái an-lạc của thiện-nghiệp ấy hoặc chịu quả khổ của ác-nghiệp ấy.”

Nghiệp có 2 loại:

-Thiện-nghiệp chính là tác-ý tâm-ssinh hoạt đồng sinch với 21 thiện-chổ chính giữa là 8 dục-giới thiện-chổ chính giữa, 5 sắc­giới thiện-trọng tâm, 4 vô-sắc-giới thiện-tâm, 4 siêu­tam-giới thiện-trọng điểm gọi là 4 Thánh-đạo-chổ chính giữa.

-Ác-nghiệp đó là tác-ý tâm-snghỉ ngơi đồng sinch cùng với 12 bất-thiện-chổ chính giữa (ác-tâm).

1 Aṅg. Pañcakanipāta, Abhiṇhapaccavekkhitabbaṭṭhānasutta.

Bạn đang xem: Sinh tử kiếp là gì

Thiện-nghiệp có 4 loại:

-Dục-giới thiện-nghiệp vào 8 dục-giới thiện­trung khu mang lại quả trong thời-kỳ tái-sinh kiếp sau (paṭisandhikāla) tất cả 9 đại-quả-tâm điện thoại tư vấn là paṭi­sandhicitta: tái-sinh-trung tâm làm phận sự tái-sinc kiếp sau trong 7 cõi thiện dục-giới là cõi tín đồ hoặc 6 cõi ttách dục-giới, hưởng trọn an-lạc cho tới Lúc không còn tuổi tbọn họ tại cõi thiện-dục-giới ấy.

-Sắc-giới thiện-nghiệp vào 5 sắc-giới thiện-trọng điểm mang đến trái vào thời-kỳ tái-sinh kiếp sau (paṭisandhikāla) có 5 sắc-giới quả-tâm gọi là paṭisandhicitta: sắc-giới tái-sinh-trung khu làm phận sự tái-sinh kiếp sau trên 15 tầng trời sắc-giới phạm-thiên (Trừ tầng ttránh sắc-giới phạm-thiên Vô-tưởng-thiên, cũng chính vì tái-sinh bởi đội sắc­pháp Gọi là jīvitanavakakalāpa có tác dụng phận-sự tái­sinh kiếp sau hóa-sinh có tác dụng vị phạm-thiên). Vị phạm-thiên hưởng an-lạc cho tới không còn tuổi thọ trên tầng ttách sắc-giới phạm-thiên ấy.

-Vô-sắc-giới thiện-nghiệp trong 4 sắc-giới thiện-vai trung phong đến trái trong thời-kỳ tái-sinc kiếp sau (paṭisandhikāla) có 4 vô-sắc-giới quả-tâm call là paṭisandhicitta: vô-sắc-giới tái-sinh-trọng điểm có tác dụng phận sự tái-sinch kiếp sau trên 4 tầng ttránh vô-sắc­giới phạm-thiên. Vị phạm-thiên tận hưởng an-lạc cho tới hết tuổi tchúng ta ở tầng trời vô-sắc-giới phạm-thiên ấy.

-Siêu-tam-giới thiện-nghiệp vào 4 siêu-tam­giới thiện-chổ chính giữa đó là 4 Thánh-đạo-trung khu tức thời cho trái là 4 Thánh-quả-tâm không tồn tại thời gian khoảng cách (akālikadhamma), nghĩa là:

-Nhập-lưu giữ Thánh-đạo-trung tâm ngay thức thì đến trái là Nhập-lưu lại Thánh-quả-chổ chính giữa trong thuộc Nhập-giữ Thánh-đạo lộ-trình-vai trung phong.

-Nhất-lai Thánh-đạo-trung khu lập tức đến trái là Nhất-lai Thánh-quả-trọng tâm trong thuộc Nhất-lai Thánh-đạo lộ-trình-trọng điểm.

-Bất-lai Thánh-đạo-vai trung phong lập tức mang lại trái là Bất­lai Thánh-quả-trọng tâm vào thuộc Bất-lai Thánh­đạo lộ-trình-trọng điểm.

-A-ra-hán Thánh-đạo-chổ chính giữa tức thì cho quả là A­ra-hán Thánh-quả-tâm trong thuộc A-ra-hán Thánh-đạo lộ-trình-trung khu.

4 Thánh-quả-tâm không có phận sự tái-sinc kiếp sau, nhưng ngược lại làm giảm kiếp tái-sinh kiếp sau theo năng lượng của từng bậc Thánh-nhân.

 Sau Khi bậc Thánh Nhập-lưu lại bị tiêu diệt, chắc chắn rằng không thể tái-sinh trong cõi ác-giới, chỉ bao gồm đại-thiện-nghiệp vào đại-thiện-trung khu đến trái tái-sinch kiếp sau vào cõi thiện dục-giới nhiều duy nhất 7 kiếp nữa nhưng thôi. Kiếp lắp thêm 7, bậc Thánh Nhập-lưu giữ chắc chắn sẽ phát triển thành bậc Thánh A­ra-hán, rồi đã tịch khử Niết-bàn, giải thoát khổ tử sinh luân-hồi trong tam-giới.

 Sau khi bậc Thánh Nhất-lai chết, đại-thiện­nghiệp vào đại-thiện-trung khu đến quả tái-sinh kiếp sau vào cõi thiện tại dục-giới 1 kiếp nữa nhưng mà thôi. Trong kiếp ấy, bậc Thánh Nhất-lai chắc chắn rằng đã vươn lên là bậc Thánh A-ra-hán, rồi đang tịch diệt Niết-bàn, giải bay khổ tử sinh luân-hồi vào tam-giới.

 Sau Lúc bậc Thánh Bất-lai chết, chắc hẳn rằng không thể tái-sinc quay lại cõi thiện dục-giới, chỉ có sắc-giới thiện-nghiệp vào bậc thiền đức sắc-giới thiện-trọng điểm nào đến trái tái-sinh kiếp sau hóa­sinch làm vị phạm-thiên trên tầng ttránh sắc-giới phạm-thiên hợp lý cùng với bậc thiền khô sắc-giới quả-tâm ấy. Vị phạm-thiên Bất-lai chắc chắn là vẫn biến bậc Thánh A-ra-hán trên tầng ttránh sắc­giới phạm-thiên, rồi đã tịch khử Niết-bàn, giải bay khổ tử sinh luân-hồi trong tam-giới.

Bậc Thánh A-ra-hán tức thì kiếp hiện-trên đến hết tuổi thọ, Gọi là tịch khử Niết-bàn, giải bay khổ tử sinch luân-hồi vào tam-giới.

 

-Ác-nghiệp sẽ là tác-ý tâm-sở đồng sinh với 11 bất-thiện-trung tâm (trừ si-chổ chính giữa phù hợp với phóng-tâm) đến quả trong thời-kỳ tái-sinh kiếp sau (paṭi­sandhikāla) bao gồm suy-xét-trung tâm đồng sinc với thọ xả là quả của ác-nghiệp ở trong về bất-thiện-trái vô-nhân-chổ chính giữa hotline là paṭisandhicitta: ác-giới tái­sinh-trung khu làm phận sự tái-sinch kiếp sau trong 4 cõi ác-giới (địa-ngục tù, a-su-ra, ngạ-quỷ, súc­sinh), chịu trái khổ của ác-nghiệp ấy.

 

Nếu tín đồ như thế nào tin nghiệp với trái của nghiệp, tin bao gồm tử sinch luân-hồi, thì người ấy chỉ có lợi trong kiếp hiện-tại cùng phần đa kiếp vị-lai chđọng không có hại một chút nào cả.

Nếu người làm sao thiếu tín nhiệm nghiệp và quả của nghiệp, hoài nghi gồm tử sinc luân-hồi, thì fan ấy chỉ bao gồm hại vào kiếp hiện-tại cùng hầu như kiếp vị-lai chứ không tồn tại lợi 1 chút nào cả.

 

Thật vậy, fan thiện nào tin nghiệp và quả của nghiệp, tin tất cả tử sinh luân-hồi, bạn thiện tại ấy biết hổ-thẹn tội-lỗi, biết ghê-sợ hãi tội-lỗi, biết giữ gìn gìn những điều-giới của mình trong sáng vừa đủ, chế tác đại-thiện-nghiệp giữ-giới, và nỗ lực tinh-tấn tạo thành rất nhiều phước-thiện tại, kiếp hiện-trên của fan ấy thường có vai trung phong an-lạc, được bậc thiện­trí khen thưởng ca tụng.

Sau lúc tín đồ thiện tại ấy chết, đại-thiện-nghiệp trong đại-thiện-vai trung phong bao gồm thời cơ mang đến quả trong thời-kỳ tái-sinc kiếp sau (paṭisandhikāla) gồm đại­quả-tâm Gọi là paṭisandhicitta: tái-sinh-trung ương có tác dụng phận sự tái-sinch kiếp sau vào cõi thiện dục­giới là cõi fan, hoặc cõi ttránh dục-giới, hưởng trọn an-lạc cho tới lúc mãn quả của đại-thiện­nghiệp ấy.

-Người ác làm sao thiếu tín nhiệm nghiệp với quả của nghiệp, thiếu tín nhiệm tất cả tử sinh luân-hồi, bạn ác ấy lần khần hổ-thứa hẹn tội-lỗi, lừng khừng ghê-hại tội-lỗi, phạm những điều-giới như thế nào của bản thân chế tạo ra ác­nghiệp điều-giới ấy, kiếp hiện-tại của bạn ác ấy thường có khổ trung tâm, bị bậc thiện-trí chê trách nát.

Sau khi người ác ấy bị tiêu diệt, ác-nghiệp vào 11 bất-thiện-trọng tâm (trừ si-trung khu hợp với phóng-tâm) tất cả thời cơ mang lại quả vào thời-kỳ tái-sinc kiếp sau (paṭisandhikāla) có suy-xét-trung tâm đồng sinch với tbọn họ xả là quả của ác-nghiệp thuộc về bất-thiện­trái vô-nhân-trung khu call là paṭisandhicitta: ác-giới tái-sinh-vai trung phong làm phận sự tái-sinc kiếp sau vào cõi ác-giới (địa-ngục, a-su-ra, ngạ-quỷ, súc­sinh), Chịu quả khổ cho đến Khi mãn trái của ác­nghiệp ấy, new thoát ra khỏi cõi ác-giới ấy.

Vòng tử sinh luân-hồi vào ba giới bao gồm bao gồm 31 cõi-giới cùng bốn loại chúng-sinc là thai-sinc, noãn-sinc, thấp-sinh, hóa-sinh là sự-thiệt hiển nhiên. Mỗi chúng-sinch nói chung, mỗi người thích hợp trường đoản cú vô tbỏ đã trải qua rất nhiều kiếp quá-khứ không vấn đề gì hiểu rằng, mỗi kiếp đã tạo thành phần đa đại­thiện-nghiệp cùng đông đảo ác-nghiệp cho dù dịu dù nặng đều được lưu giữ trữsinh hoạt vào tâm sinc rồi khử thường xuyên, tự kiếp này sang trọng kiếp kia trong vòng tử sinc luân-hồi vào tía giới tứ loài, tất cả đa số nghiệp ấy được tích điểm đầy đủ vừa đủ không còn mất mát một mảy may làm sao cả.

Cho phải, kiếp hiện-tại của mỗi chúng-sinc nói tầm thường, mọi người nói riêng là trái của các nghiệp mà fan ấy vẫn tạo thành trong vô số nhiều kiếp quá-khứ đọng.

Ví dụ: * Kiếp chót Đức-Bồ-tát Chánh-Đẳng-Giác Siddhattha sinc ra đời vào ngày rằm mon bốn trên khu vườn Lumbīnī, có tương đối đầy đủ 32 tướng mạo xuất sắc của bậc-đại-nhân(1) với 80 tướng tốt prúc, đó là trái của đại-thiện-nghiệp 30 pháp-hạnh ba-la­mật mà vô số tiền-kiếp của Đức-Bồ-tát đang tạo nên nhìn trong suốt trăng tròn a-tăng-kỳ và 100 nngây ngô đại-kiếp trái khu đất.

khi ấy, Đức-Bồ-tát Siddhattha ngựđi 7 bước, rồi tạm dừng dõng dạc truyền dạy rằng:

“Aggo’ham’asmày lokassa! Jeṭṭho’ham’asngươi lokassa! Seṭṭho’ham’asmày lokassa! Ayamantimā jāti, Natthi dāni punabbhavo.”(2)

“Ta là Bậc cao cả độc nhất vô nhị vào toàn cõi-giới chúng-sinh!

Ta là Bậc béo tròn độc nhất vào toàn cõi-giới chúng-sinh!

Ta là Bậc buổi tối thượng độc nhất trong toàn cõi-giới chúng-sinh!

1 Tìm đọc vào bộ Nền-Tảng-Phật-Giáo, quyển I: Tam-Bảo. 2 Dīghanikāya, Mahāvaggapāḷi, Mahāpadānasutta.

Kiếp này là kiếp chót của ta. Ta không hề tái-sinch kiếp làm sao khác nữa.”

* Năm 35 tuổi, vào ngày rằm tháng bốn, Đức­Bồ-tát Chánh-Đẳng-Giác Siddhattha ngựđi cho ngồi bên dưới nơi bắt đầu cây Đại-Bồ-đề tại khu rừng Uruvelā, Đức-Bồ-tát Siddhattha chứng ngộ chân­lý tứ đọng Thánh-đế ko thầy chỉ dạy, hội chứng đắc 4 Thánh-đạo, 4 Thánh-trái và Niết-bàn, khử tận được hầu hết tham-ái, phần nhiều phiền-não không hề dư sót, đặc biệt quan trọng khử tận được các tiền-khiên-tật (vāsanā), biến hóa bậc Thánh A-ra-hán thứ nhất bên trên toàn cõi-giới chúng-sinc, call là Đức­Phật Chánh-Đẳng-Giác tất cả danh hiệu là Đức­Phật Gotama, vào canh chót đêm rằm tháng bốn, trên cội Đại-Bồ-đề trong vùng đồi núi Uruvelā.

Phật-ngôn trước tiên của Đức-Phật Gotama

khi ấy, Đức-Phật Gotama cảm ứng trường đoản cú thuyết sinh hoạt trong lòng bằng 2 gāthā 153, 154(1) rằng: “Anekajātisaṃsāraṃ, sandhāvissaṃ anibbisaṃ.

Gahakāraṃ gavesanto, dukkhā jāti punappunaṃ. Gahakāraka! Diṭṭho’ham, pumãng cầu gehaṃ mãng cầu kāhađắm say. Sabbā te phāsukā bhaggā, gahakūṭaṃ visaṅkhataṃ.

Visaṅkhāragataṃ cittaṃ, taṇhānaṃ khayamajjhagā.”

-Này tín đồ thợ ‘tham-ái’ xây nhà ‘thân’. Như-Lai vậy tra cứu ngươi mà lại không gặp gỡ.

1 Dhammapadaṭṭhakathā, Jarāvagga, Udānavatthu.

Nên tử sinh luân-hồi rất nhiều kiếp.

Xem thêm: Cuộc Thi Vì An Toàn Giao Thông Thủ Đô Trên Internet 2016, Cách Đăng Ký Thi Chung Tay Vì An Toàn Giao Thông

 Tái-sinh mãi trong tam-giới là khổ.

-Này tham-ái! Người thợ xây nhà ‘thân’. Bây giờ Như-Lai đó đã gặp gỡ ngươi rồi. Tất cả sườn đơn vị, ‘phiền-não’(1) của ngươi. Như-Lai đã hủy hoại sạch sẽ cả rồi. Đỉnh bên ‘vô-minh’ cũng bị phá hủy. Nay ngươi không hề xây nhà ở Như-Lai. Tâm Như-Lai đã triệu chứng ngộ Niết-bàn. Diệt tận được toàn bộ rất nhiều ‘tham-ái’.(2) Như-Lai đã bệnh đắc A-ra-hán.

Hai bài xích kệ chạm màn hình tự thuyết này nghỉ ngơi trong trái tim của Đức-Phật Gotama call là Phật ngôn đầu tiên của Đức-Phật Gotama (Paṭhamabuddhavacana).

Đức-Phật đã có lần trải qua rất nhiều kiếp quá-khứ tử sinch luân-hồi, bởi vì vô-minh với tham-ái. Kiếp hiện-tại Đức-Phật sẽ diệt tận được đông đảo vô-minch với mọi tham-ái không còn dư sót, buộc phải Đức-Phật không hề tái-sinch kiếp sau nữa.

* Trong gớm Dhammacakkappavattanasutta, Đức-Phật xác định với nhóm 5 tỳ-khưu rằng:

“Yakhổng lồ ca kho me bhikkhave sầu, imesu catūsu ariyasaccesu evaṃ tiparivaṭṭaṃ dvādasākāraṃ yathābhūtaṃ ñāṇadassanaṃ suvisuddhaṃ ahosi.

1 Phiền-óc tất cả tất cả 1.500 một số loại. 2 Tham-ái tất cả tất cả 108 nhiều loại.

Athā’haṃ bhikkhave sầu, sadevake loke samārake sabrahmake sassamaṇabrahmaṇiyā pajāya sadevamanussāya“anuttaraṃ sammāsambodhiṃ abhisambuddho’ti paccaññāsiṃ.

Ñāṇañca pana me dassanaṃ udapādi, akuppā me vimutti, ayamantimā jāti, natthi dāni punabbavo’ti.”(1)

Này chỏng tỳ-khưu! khi nào trí-tuệ thiền-tuệ thấy rõ, hiểu ra thật-tánh của tứ Thánh-đế theo tam-tuệ-luân (trí-tuệ-học tập, trí-tuệ-hành, trí-tuệ­thành) thành 12 các loại trí-tuệ hoàn toàn trong sạch thanh-tịnh sẽ tạo nên mang đến với Như-lai.

Này chỏng tỳ-khưu! lúc ấy Như-lai dõng dạc xác định truyền dạy rằng:“Như-lai đã chứng đắc thành Đức-Phật Chánh-Đẳng-Giác vô thượng vào toàn cõi-giới chúng-sinc, nhân­các loại, vua chúa, sa-môn, bà-la-môn, chư-thiên, ma-vương vãi, phạm-thiên cả thảy.

 

Trí-tuệ quán-triệt sẽ tạo nên đến cùng với Như­lai biết rõ rằng: “A-ra-hán Thánh-quả-tuệ giải thoát khổ của Như-lai không bao giờ bị lỗi hoại, kiếp này là kiếp chót, sau kiếp này chắc hẳn rằng không thể tái-sinch kiếp nào nữa.”

Như vậy, Đức-Phật Gotama khẳng định kiếp này là kiếp chót. Theo lịch sử vẻ vang của Đức-Phật

1 Sam, Mahāvaggasamyutta, Dhammacakkappavattanasutta.

Gotama, Đức-Bồ-tát, tiền-kiếp của Đức-Phật trải qua 3 giai đoạn:

- Giai đoạn đầu: Đức-Bồ-tát, tiền-kiếp của Đức­Phật Gotama sẽ phát nguyện sinh hoạt vào tâm bao gồm ý nguyện ao ước vươn lên là Đức-Phật Chánh-Đẳng-Giác nhằm tế độ cứu giúp vớt chúng-sinh giải ra khỏi biển khổ luân-hồi, rồi thực-hành các pháp-hạnh ba-la-mật xuyên suốt khoảng chừng thời gian 7 a-tăng-kỳ, trải qua vô số kiếp cho tới khi có nhiều năng lực.

-Giai đoạn giữa: Đức-Bồ-tát, tiền-kiếp của Đức-Phật Gotama đang phân phát nguyện ra bằng tiếng nói để cho hầu như chúng-sinc biết Đức-Bồ-tát có ý nguyện mong thay đổi Đức-Phật Chánh-Đẳng-Giác, rồi thường xuyên thực-hành các pháp-hạnh ba­la-mật xuyên suốt khoảng tầm thời gian 9 a-tăng-kỳ, trải qua rất nhiều kiếp cho đến Khi có tương đối nhiều năng lượng.

vì vậy, mặc dù Đức-Bồ-tát, tiền-kiếp của Đức­Phật Gotama sẽ thực-hành những pháp-hạnh ba­la-mật trong cả 16 a-tăng-kỳ vẫn tồn tại là Đức-Bồ-tát bất-định (aniyatabodhisatta), bởi vì Đức-Bồ-tát rất có thể sờn lòng, chỉ hy vọng vươn lên là Đức-Phật Độc-Giác, hoặc bậc Thánh thanh-văn-giác.