Anh nghĩ ba ba dễ làm vậy sao

Chương trướcChương 1Chương 2Chương thơm 3Chương 4Chương 5Chương 6Cmùi hương 7Chương thơm 8Cmùi hương 9Chương 10Chương thơm 11Cmùi hương 12Cmùi hương 13Cmùi hương 14Cmùi hương sau
Bởi vị lần trước Nhược Hú thao Diệc Tkhô cứng vô cùng ác, dẫn mang đến ngày ngày sau dịp hướng dẫn quân sự chiến lược chân y mỏi cho tới nhấc ko nổi, cấp thiết ko xin phnghiền nghỉ nửa ngày, ngơi nghỉ cạnh xem các học sinh tập dượt, vừa ngơi nghỉ những học sinh ngay thức thì chạy cho tới ‘Hỏi han ân cần’.Khiến Diệc Tkhô hanh xấu hổ không đỡ bệnh.Sinch viên năm nhất đào tạo kéo dài thêm hơn nửa tháng, Diệc Thanh hao cũng thuộc tập nửa mon, vì phòng đề phòng bị thao tới chân mượt tất yêu tập huấn, đề xuất nhì đồng đội cũng bắt buộc cùng cả nhà cấm dục luôn nửa tháng, từng ngày ánh mắt nhì bạn bè chú ý Diệc Thanh hao những phát xanh.Có nhiều lúc Mặc Diệc Tkhô nóng bị đàn họ quan sát không chịu được nổi, chỉ rất có thể đem tay góp bọn họ tuốt, đợi hai bạn bè sảng khoái, thì tay Mặc Diệc Thanh cũng chuẩn bị truất phế luôn rồi.Mỗi ngày Mặc Diệc Tkhô hanh phần nhiều dậy thật mau chóng, về công ty mệt ngay gần chết, bình thường tắm rửa rửa hoàn thành ngay tức thì xẻ đầu lnạp năng lượng ra ngủ mất, hoàn toàn ko chú ý tới hễ tác cùng với ý cười cợt ngày càng sâu trong đôi mắt hai anh em.Hôm nay là buổi huấn luyện sau cùng, tiếp nối đang là ngày ngủ vào cuối tuần. Hai ngày này body xấp xỉ của Mặc Diệc Thanh khô tản ra vầng sáng sủa ‘Rốt cục được giải phóng’.Sẩm tối, Mặc Diệc Tkhô hanh dìm nga khúc nhạc, phương diện đầy ý mỉm cười tài xế về bên, sau lúc đến công ty, rốt cục có thể thư thư giãn giải trí giãn ngâm trong nước rửa ráy rửa một hồi. Diệc Tkhô nóng hạnh phúc mang lại ao ước khóc.Mặc Diệc Tkhô nóng rửa ráy dứt, mang áo tắm xuống lầu nấu nướng cơm, chuẩn bị khao bản thân một bữa, vừa bưng món ăn lên bàn, nhì bạn bè đang xuất hiện tiến vào.“Mấy đứa về rồi à, nkhô cứng lên lại đây cọ tay ăn uống cơm.”“Đến phía trên.”Một bạn nghĩ mọi ngày đau buồn cuối cùng dứt, ăn uống cơm đặc biệt quan trọng mừng quýnh, nhì kẻ khác thì suy nghĩ sau cuối không còn yêu cầu giảng dạy quân sự chiến lược rồi, rất có thể ko bắt buộc né nể gì không còn.“Ba ba, ba nạp năng lượng kết thúc rồi lên lầu nhé, tụi nhỏ tất cả mua vàng đến bố.”“Đúng, chúc mừng cha chung cuộc xong xuôi tập huấn!” – Hai đồng đội đầy mặt tình thực nói cùng với Diệc Tkhô hanh, trong lòng lại kêu gào cuối cùng rất có thể dùng cho tới mặt hàng chơi tê rồi.“A, cám ơn mấy đứa, còn nữa chớ bao gồm Điện thoại tư vấn anh là ba cha.”“Tụi con đi tắm cọ trước, tía bố nhanh lên nhé.”“… Biết.”Mặc Diệc Tkhô nóng nạp năng lượng cơm trắng xong kế tiếp dọn dẹp vệ sinh thật sạch sẽ phòng phòng bếp, tắt đèn lên lầu, đi nhìn coi ‘Quà’ của hai bạn bè.Diệc Thanh lấn sân vào phòng ngủ cá nhân nhưng không thấy bóng hình hai đồng đội đâu, vừa mới sẵn sàng Call thì phân phát hiện nhì fan chúng ta rời khỏi xuất phát điểm từ 1 phòng khác.“Ba ba, trước mang bịt mắt vẫn, như thế bắt đầu tất cả cảm giác kinh hỉ chứ.”“Vậy được thôi.” – Diệc Thanh hao mặc chúng ta đeo bịt mắt cho khách hàng, tiếp kia bị họ dắt đi.Diệc Thanh vừa tại vị, thì nghe thấy tiếng khóa cửa khẽ vang.“Anh hoàn toàn có thể rước vật bịt đôi mắt xuống được chưa?”“Không được, còn không được, tiếp nối tụi nhỏ làm cái gi ba cha rất nhiều đề nghị phối hợp kia nha.” – Nhược Thần nói xong xuôi lời ngay tức khắc choàng tay bao bọc lấy eo Diệc Thanh khô.“A, mấy đứa ý muốn có tác dụng gì” – Diệc Thanh khô bị hù sợ hãi ôm chặt lấy Nhược Thần.“Ba bố chớ hại, có tụi bé ở đây không tồn tại câu hỏi gì đâu.” – Nhược Hú vừa nói vừa nâng hai chân Diệc Tkhô nóng ***g vào hai chân đệm.Nhược Thần ôm Diệc Thanh, ***g chấm dứt sau, nhằm Diệc Tkhô nóng nửa ngồi sinh hoạt đệm lót mông, Nhược Hú ôm Diệc Tkhô giòn từ bỏ phía trước, Nhược Thần giơ nhì tay Diệc Tkhô hanh móc vòng qua sống lưng tấm lót, tiếp sau để Diệc Thanh khô dựa lưng vào đệm, cái mông được đệm sốc mông đỡ, hai chân trái buộc phải thì bị đệm chân treo banh ra, cả người Diệc Tkhô nóng các rời khỏi khía cạnh đất treo lên rất cao.“Mấy đứa, mấy đứa làm gì anh đó?” – Diệc Thanh vừa khẽ cồn, thì cả người bắt đầu đung đưa, nhị tay sờ soạng lung tung một hồi, chạm mang lại tua dây, chũm chặt không buông tay.“A a a! Sao mấy đứa lại treo anh lên chứ, mau thả anh xuống, anh sợ hãi lắm.” – Diệc Thanh khô sợ hãi đến tầm nói chuyện cũng run rẩy.“Đừng sợ, bao gồm tụi này tại đây cơ mà.” – Nhược Thần vừa nói vừa cởi bịt đôi mắt Diệc Tkhô cứng xuống.__
Chương trướcCmùi hương 1Cmùi hương 2Chương 3Cmùi hương 4Cmùi hương 5Chương thơm 6Chương thơm 7Chương 8Chương thơm 9Chương 10Cmùi hương 11Chương 12Chương thơm 13Chương 14Chương sau